Hiển thị các bài đăng có nhãn tinh yeu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tinh yeu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 16 tháng 8, 2016

KHI YÊU THƯƠNG TÌM VỀ

Kết thúc buổi nói chuyện nó mới biết được một điều là cậu ta sẽ là hàng xóm mới của nó. Không biết do một sự vô tình hay cố ý nào đó mà phòng của nó chỉ cách phòng của cậu hai bức tường và ban công của hai nhà cũng sát xịt nhau luôn.
***
Chiều. Mây giăng xám xịt, trời mưa tầm tã. Nó nghe tiếng chuông báo hết buổi học, mệt mỏi đứng dậy chào giáo viên và tống hết đống lộn xộn trên bào vào cặp. Nó không mang ô rồi. Chán nản, lôi chiếc earphone ra nhét vào tai, nó leo lên lan can ngồi, đung đưa chân theo  từng điệu nhạc và cũng là để chờ mưa ngừng.
Một tiếng đồng hồ trôi qua. Mưa vẫn dai dẳng và không có dấu hiệu ngừng lại, thậm chí là nặng hạt hơn. Nó nhảy xuống khỏi lan can, vứt cái earphone vào cặp và chuẩn bị lao ra màn mưa trắng xóa để về. Dầm mưa một hôm chắc cũng không ốm được. Nó xốc cặp co chân định chạy thì bỗng nhiên đứng khựng lại. Một bàn tay níu lấy nó lại, quay đầu nhìn kẻ đó như một sinh vật lạ, nó ngạc nhiên xen lẫn giận dữ:
- Sao giữ tôi lại?
Là một tên con trai lạ hoắc. Cậu ta bối rối bỏ tay nó ra, chìa cái ô màu gi ra trước mặt nó:

- Cho cậu mượn ô về đấy. Thôi tớ về trước đây. Bye cậu nhé! – Cậu nói vội vàng như sợ nó sẽ ngăn không cho cậu nói rồi chạy đi.
Nhìn theo cái dáng người cao cao chạy vội đi trong màn mưa, nó bất giác bật cười trước thái độ ngô nghê của cậu. Sao lại có một tên ngốc như vậy chứ? Nó có làm gì cậu đâu mà phải vội vã như vậy?
cặp đôi dưới mưa
Cầm cây dù trong tay, nó thong thả bước từng bước chậm rãi về nhà. Được đi trong mưa thế này cũng là một điều rất thú vị. Mưa chảy thành dòng, lăn xuống mép ô rơi lách tách như một bản nhạc không lời da diết sâu lắng.
Về nhà. Nó gập chiếc ô lại, treo gọn vào một góc phòng rồi đi thay quần áo. Cả buổi tối hôm đó, nó ngồi vào bàn học mà cứ suy nghĩ vu vơ, thi thoảng lại quay ra nhìn chiếc ô màu ghi bất động treo trên tường. Mấy hôm đi học, nó đã cố gắng tranh thủ giờ ra chơi sang mấy lớp bên cạnh để tìm ra cậu bạn mà nó cho là dễ thương để trả lại ô và nói lời cảm ơn nhưng thật kì lạ, câu ta như bốc hơi vậy, không để lại một dấu vết. Tối đó, nó đang nằm gác chân lên bàn xem TV, không chút ý tứ gì trong khi mẹ nó đang làm việc trên phòng thì có tiếng mở cửa, tiếng bố vang lên trong sự vui mừng:
- Mình ơi!
Mẹ nó từ trên gác đi xuống, nó cũng vùng dậy ngạc nhiên nhìn bố. Theo sau bố nó là một người đàn ông, một người phụ nữ và một cậu con trai. Chắc cậu ta là con của hai cô chú kia và hai người họ là bạn của bố. Nó đứng lên chào hai người đó với thái độ lễ phép còn mẹ nó thì đang niềm nở rót trà mời khách.
- Ngọc, còn không vào mang hoa quả ra mời cô chú và bạn. - Bố nó quay sang nói với cậu con trai kia- Kìa Phong, ngồi xuống đi con, đừng ngại.
Nghe bố nói vậy mà nó ngạc nhiên vô cùng. Thái độ của bố thay đổi một cách chóng mặt, như không phải từ một người nói ra vậy. Bố đã bao giờ nói với nó ngọt ngào thế đâu. Không biết ai mới là con của bố nữa. Nó hậm hực bê đĩa hoa quả đã gọt sẵn ra mời mọi người. Ô kìa, kia chẳng phải cậu bạn nó đang tìm sao? Mái tóc hanh hanh vàng, dáng người cao cao. Không lẫn đi đâu được. Nó nhìn chằm chằm vào mặt người đối diện khiến cậu ta lúng túng đỏ mặt. "Sao cậu ta lại ở đây?"- câu hỏi đó cứ xoay vòng vòng trong đầu nó.
Kết thúc buổi nói chuyện nó mới biết được một điều là cậu ta sẽ là hàng xóm mới của nó. Không biết do một sự vô tình hay cố ý nào đó mà phòng của nó chỉ cách phòng của cậu hai bức tường và ban công của hai nhà cững sát sịt nhau luôn. Thật là một sự trùng hợp đến kì lạ! Kể từ hôm đó, hai gia đình qua lại một cách thân mật, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau đi chơi. Cậu sang nhà nó thường xuyên nếu  không muốn nói là ngày nào cũng có mặt trong sự đón tiếp niềm nở của bố mẹ nó. Ban đầu, nó cũng thấy kì kì nhưng rồi cũng quen. Nó cũng sang nhà cậu ăn, chơi, lên phòng cậu tự nhiên như ở nhà mình vậy. Hai chúng nó chơi với nhau thân thiết, dính lấy nhau như hình với bóng. Nó thường hay rủ cậu lê la tại nhà sách, những quán cà phê mà nó vừa mới tìm ra hay chỉ đơn giản là cùng nhau đạp xe đi trên một con phố vắng nào đó vào một buổi chiều lộng gió. Nó cũng thường lẽo đẽo theo sau cậu mỗi khi cậu có buổi tập bóng rổ hay đá bóng.
* * * *
À đúng rồi! Hình như có một sự kì lạ ở đây! Chẳng phải bố mẹ nó không thích nó đi chơi với con trai sao? Vậy tại sao luôn vui vẻ đồng ý khi cậu đến nhà và rủ nó đi chơi? Thật là kì lại phải không? Lẽ nào cậu đã làm thay đổi suy nghĩ của bố mẹ nó hay chỉ có cậu mới được đặc cách đi chơi cùng nó? Nó suy nghĩ hoài mà không tìm ra được câu trả lời cho mình. Nhưng mà thôi kệ đi. Mọi chuyện đang tốt đẹp vậy thì suy nghĩ làm gì cho mệt óc cơ chứ. Nó là vậy, luôn gạt bỏ những thứ khó nghĩ sang một bên và quên nó một cách nhanh chóng. Đây không biết phải gọi nó là vô ưu vô lo hay là vô tâm nữa. Haizz
Thế rồi, bất ngờ, cậu (lại) bỏ nó đi mất. Nó sang nhà cậu tìm nhưng mà không thấy, đáp lại tiếng gọi của nó chỉ là sự im lặng đáng sợ của cánh cửa sắt lạnh lẽo. Nó hỏi mẹ nó cũng chỉ nhận được cái lắc đầu không biết. Hụt hẫng, trống trải. Nó bỗng nhận ra cậu đã trở thành một người bạn đặc biệt mà nó không thể thiếu. Mỗi tối, nó đều lấy cớ ra hóng gió nhưng thực chất là hóng cậu, hóng cái ảnh đèn nhạt nhạt vàng từ cái đèn học của cậu, hóng cái đầu nhô lên khỏi của sổ mỗi khi cậu ngồi học, ... Càng mong chờ, càng mất hút. Đã một tháng nay nó không gặp cậu, không được nhìn cái dáng người cao cao, không được đạp xe cùng cậu. Nó thực sự rất nhớ! Trong nhưng ngày xa cậu, nó chợt nhận ra ở cậu có một cái gì đó rất quen thuộc gần gũi như thể đã gắn bó từ bao giờ. Cậu rất giống một người. Cái cảm giác chờ đợi cậu rất giống với cảm giác khi xưa, thực sự rất giống. Nó đã tự nhủ trong lòng rằng phải quyết tâm từ bỏ cái thói quen leo ra ban công và nhìn chăm chú về phía căn phòng của cậu. Nó đã cố gắng nhưng làm được điều này thực sự rất khó. Cậu- bước vào đời nó tựa như một cơn gió lạc loài. Một cơn gió thoảng nhẹ nhàng lướt qua rồi vụt bay mất như cách cậu đến và đi. Phải rồi, chẳng phải Phong là gió sao?
Lúc cậu quay lại cũng là lúc nó gần như đã tuyệt vọng. Leo qua lan can và nhảy sang ban công nhà nó, cậu định hù cho nó một trận nhớ đời thì chỉ thấy nó nằm gục đầu trên bàn học trong cái ánh đèn nhàn nhạt phát ra từ chiếc đén học cũ kỹ. Đã ngủ rồi à? Giờ vẫn sớm mà. Câu chui người vô tắt đèn cho nó, đóng cửa sổ lại toan bỏ đi thì ở đâu đó vang lên tiếng gọi khe khẽ:
- Đừng đi! - Giật mình quay người lại, cậu nhìn thấy trong đôi mắt đỏ hoe kia đang long lanh nước. Đã có điều gì khiến nó phải buồn như vậy sao? Cậu nhìn nó xót xa. Một tháng không gặp. nó gầy đi nhiều rồi.
Nó vỗ vỗ mặt như mình đang bị ảo giác. Có lẽ vì nó nhớ cậu quá rồi! Cậu bật cười trước hành động của nó. "Vậy là sao? Là cậu ấy thật sao?"- Nó mơ hồ. Cậu bước đến đối diện với nó, cốc nhẹ vào trán nó như để chứng minh rằng, sự xuất hiện của cậu là thật. Nó thay đổi thái độ một cách nhanh chóng, từ ngạc nhiên chuyển sang tức giận. Chạy ra ban công với ý định bóp cổ câu nhưng không được. Làm sao nó có thể bóp cổ một thằng con trai cao hơn nó hơn một cái đầu cơ chứ? Mặt nó vẫn hầm hầm như chỉ muốn lao đến xé xác cậu.
- Thôi nào, ăn đi. Hạ hỏa, hạ hỏa. Nhìn mặt mày thế này khủng khiếp lắm! - Cậu chìa hai hộp kem ra trước mặt nó cười cầu tài.
Nó giật lấy bóc kem ăn mà miệng vẫn lẩm bẩm chửi rủa tên đáng ghét kia
- Mày đi đâu mà mất hút cả thàng thế?- Nó vừa cho thìa kem vào miệng vừa càu nhàu.
- Tao về quê có chút việc. Nhớ tao không?
- Thế mà không nói là tao cứ phải chờ mòn mỏi. Thằng điên này! - Nó đập cho cậu một cái chúi đầu xuống đất. Nhìn cậu nhăn nhó đưa tay lên xoa chỗ đau, nó biết mình ra tay có hơi mạnh nhưng đáng đời, dám làm cho nó phải "khổ" một tháng trời.
Cậu tiếp tục công việc ăn kem của mình trong khi nó chỉ ngồi ngậm thìa nhìn cậu trân trân. Nhận thấy ánh nhìn kì lạ của nó, cậu có chút lúng túng.
- Mày làm gì mà nhìn tao dữ vậy? Đừng nói mày đã say đắm trước vẻ đẹp trai ngời ngợi của tao.
- Tao càng nhìn càng tháy mày giống một đứa bạn cũ của tao đấy.- Nó vẫn giữ nguyên trạng thái ban đầu- ngậm thìa ngồi nhìn cậu.
- Thế à? Là đứa nào? Kể tao nghe xem nào.
- Nó là cái thằng tao quen từ hồi lớp 6- Nó bắt đầu kể.- Nó là hàng xóm của tao như mày bây giờ này. Hai đứa tao chơi thân với nhau lắm, có hôm còn trốn cả ngủ trưa đi bắn bi, đập ảnh, ... Mà cái thằng ý kể cũng lạ. Nó hiền quá hay sao mà toàn bị tao bắt nạt. Có hôm bắt nó sang chơi búp bê, đồ hàng với tao cùng lũ con gái mà nó cũng chịu. Thế rồi mà nó cũng bỏ tao đi mất mày ạ. Nó theo bố mẹ nó vào miền Nam. Lúc đó hình như là cuối năm lớp 7. Tao vẫn nhớ lần đó hình như là tại nó làm vỡ mất con heo đất mà bố tao mới mua tặng nên tao bơ nó cả một tuần luôn. Rồi gia đinh nó chuyển đi trong im lặng. Vì cái tính trẻ con, giận dai của tao mà nó không dám sang xin lỗi hay nó lời tạm biệt. Nó chỉ đến lại cho tao một bức thư cùng với con heo đất nó mới mua. Đến lúc tao nhận ra thì đã muộn rồi. Tao còn nợ nó một lời xin lỗi.- Nó đưa ánh mắt xa xăm và mênh mang nỗi buồn ra khoảng không đen kịt vô định. Bầu trời hôm nay không trăng, chỉ có hàng ngàn ánh sao lung linh. Màn đêm lặng lẽ ôm lấy hai chúng nó vào lòng.
Nhìn nó cười nhẹ, cậu vào trong phòng lấy ra một cuôn album rồi ngồi cạnh nó:
- Nài, có phải đây là cái thằng mày đang kể không?- Cậu đưa tay chỉ chỉ vào thằng bé mặc áo ghi- lê thắt nơ đỏ đang đứng cạnh một đứa bé gái mặc váy hồng đáng yêu. Nhìn hai đứa chúng nó cư như hoàng tử và công chúa vậy. Nụ cười trên môi chúng toả sáng lấp lánh.
Nó ngạc nhiên. Hết nhìn bức ảnh lại ngẩng lên nhìn cậu. Vẫn là cái mái tóc hanh hanh vàng, vẫn là nụ cười "khoe răng" đến híp cả mắt, vẫn là ánh mắt trìu mến mỗi khi nhìn nó, vẫn là...
- Sao mày có nó vậy?- Giọng nó như lạc đi.
- Mày ngốc thật hay là giả ngốc vậy?- Câu đưa tay xoa xoa mái tóc nó một cách trìu mến- Cái thằng bỏ rơi mày đang ngồi trước mặt mày đây.
- Thật hả? - Ánh mắt ngạc nhiên đến tột độ rơi trên người cậu. Nó không biết cảm xúc trong nó lúc này là như thế nào nữa. Ôm chầm lấy cậu, nó bật khóc. Những giọt nước mắt của sự hạnh phúc, chờ đợi mỏi mòn bấy lâu trào ra, chan hòa trên chiếc cằm nhỏ rơi xuống nền đất lạnh. Vỡ tan.Cậu có chút bất ngờ rồi cũng ôm lấy nó dỗ dành, vỗ về như một đứa con nít. Từ bao giờ, Ngọc mạnh mẽ trong cậu lại trở lên mít ướt như vậy? Nó ngừng khóc khi một bên áo của cậu đã ướt đẫm nước mắt. Ngả đầu vào bờ vai vững chãi, nó kể cho cậu nghe rất nhiều chuyện. Từ chuyện nó nhớ cậu như thế nào khi cậu bỏ rơi nó đến chuyện nó phải làm gì để vượt qua quãng thời gian đó. Giờ thì nó cũng đã hiểu vì sao bố mẹ nó lại có thái độ lạ lùng như vậy với cậu rồi. Thì ra là cả nhà đã biết hết và còn mỗi nó chưa nhận ra cậu. Thật là bực mình mà! Giọng nó cứ nhỏ dần nhỏ dần rồi rơi vào im lặng. Nó đã ngủ trên vai cậu từ bao giờ. Nhìn nó, cậu nở nụ cười- một nụ cười hạnh phúc. Không ngờ nó lại thích cậu nhiều như vậy. Khẽ thì thầm bên tai nó:
- Không phải tao không muốn nói cho mày biết về sự thật đâu mà là tao muốn chờ xem đến bao giờ mày mới nhận ra tao thôi. Tao cũng nhớ mày và thích mày nhiều lắm.
Một ngôi sao bỗng vụt sáng trên bầu trời đêm bao la như vừa thắp lên cho ai đó một thứ tình cảm vừa mới chớm nở. Trên khóe mắt nó còn đọng lại một vài giọt nước mắt trong veo nhưng trên môi lại vương lại một nụ cười hạnh phúc. Bầu trời đêm hôm nay thật đẹp, đẹp như chính cái tình cảm non nớt ngây ngô đang nở rộ trong tim cậu vậy.

Read more

ĐỂ MỘT CÔ GÁI TRỞ NÊN MẠNH MẼ!



Tôi chẳng còn lãng phí nước mắt của mình cho một ai nữa, tôi đã trở lại với chính mình và kiên cường hơn lúc nào hết.
***
Hôm nay là đầu tuần, đang chậm rãi nhấp từng ngụm café ở quán gần nhà, nhìn dòng người tấp nập đi trên phố. Bỗng chốc những suy nghĩ về mọi chuyện mọi người xung quanh cứ bủa vây làm tâm trí tôi rối bời và xáo trộn.
Ra trường cũng gần được một năm, đã làm việc ở một số công ty, cũng học được không ít thứ và có những mối quan hệ phức tạp, tôi bỗng chốc nhận thấy mình ngày càng thay đổi, mà nói chính xác là mỗi ngày trong tôi lại có chút gì đó khác hơn so với ngày hôm qua. Vốn là một đứa cổ hủ, cục tính thì giờ đây đầu óc và suy nghĩ đã tích cực hơn rất nhiều, cuộc sống của tôi từ đó cũng thay đổi theo.
de-mot-co-gai-tro-nen-manh-me
Nói một chút về điều làm nên con người tôi ở thời điểm hiện tại, đó là mối tình năm thứ 4 đời sinh viên. Tôi đã yêu, yêu rất nhiều, chính xác là thế. Tôi yêu chân thành và dành phần lớn thời gian của mình cho cái tình yêu biết là sẽ không đi đến đâu đó. Nhưng buồn cho chính bản thân tôi, người kia lại khá hời hợt và chẳng thể quan tâm đến bản thân như mình muốn. Quen nhau rồi học với nhau suốt 3 năm, đến năm thứ 4 cả hai đứa cùng rung động trước đối phương bởi tính cách và tâm hồn của cả đôi bên. Tôi không dám khẳng định bản thân có tốt, có hoàn hảo hay không nhưng người tôi thích và dành tình cảm cho thì chắc chắn là một người đáng để ngưỡng mộ! Tôi yêu như một con ngốc, tôi để ý quá nhiều đến cảm xúc, suy nghĩ của người ấy và cố gắng làm hài lòng anh, tình yêu của tôi đơn giản chỉ là vậy. Chỉ cần nhận được một tin nhắn hỏi thăm, quan tâm từ anh cũng đủ để làm tôi rạo rực suốt một ngày.


Như ban nãy có nói, người tôi yêu rất tốt bụng, thông minh và là một con người lý trí. Anh luôn sống bằng lẽ phải và sự phán xét đúng sai nên chẳng bao giờ làm gì có lỗi với người khác, hơn thế anh luôn giúp đỡ mọi người xung quanh, luôn dành thời gian để làm người khác thấy vui thấy hài lòng về mình mà quên đi người con gái bên cạnh đang cần được anh nâng niu. Đó cũng là thiếu sót lpns nhất mà anh chẳng thể khắc phục được sau nhiều lần tôi góp ý. Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, biết làm sao được.
Nghĩ lại lúc yêu anh, mỗi lần hai đứa có xích mích, tôi chỉ biết tìm đến sự oán trách và nước mắt rồi nghĩ ra lý do để tự an ủi bản thân mình, còn anh thì vẫn sống vẫn làm việc như không có chuyện gì xảy ra, anh luôn là một người lạnh lùng như thế. Chính bản thân tôi cũng không thể phủ nhận được điều đó. Giờ mới thấy, sao lúc đó mình ngốc thế, bản thân đã không thể làm chủ được cảm xúc của mình, cứ để con tim át đi tiếng nói của lý trí. Tôi tình nguyện dành hết tình cảm và sự quan tâm của mình cho anh một cách vụng dại mà chẳng thấy đâu sự đáp lại của anh. Tất cả những gì tôi nhận được chỉ là khuôn mặt lạnh tanh và thái độ quá mức nghiêm túc của anh dành cho tôi-người yêu của anh. Tôi cảm thấy khó hiểu đến day dứt, tự hỏi tại sao mình lại yêu một người như thế, tại sao lại để bản thân mắc vào vũng lầy của những cảm xúc tiêu cực sẽ chẳng đi đến đâu. Nhưng lúc đó, tôi chỉ biết chắc rằng mình không thể dừng lại, tôi vẫn cứ khờ, vẫn cứ ngơ với cái thứ tình cảm ngu ngốc đó của mình. Chẳng một sự quan tâm, chẳng một chút ân cần nào từ người mà mình hết lòng yêu thương cả. Đó là quãng thời gian tồi tệ nhất mà bản thân từng trải qua, những suy nghĩ lẫn lộn cứ thế giằng xé tâm trí tôi mãi không buông. Tôi không tìm được lối thoát cho mình trong cái mê cung hỗn loạn đó.
...
Cái kết cho một tình yêu sinh viên, hai đứa cuối cùng cũng phải chia tay trong sự phản đối của gia đình anh cùng con tim đã nguội dần cảm xúc. Tôi suy sụp, tôi không ngừng nghĩ về anh và những kỷ niệm của hai đứa, tôi cứ tự mình ảo tưởng và làm tội bản thân suốt mấy tháng liền. Rồi chuyện gì phải đến nó cũng đến, tôi đã tìm đến thuốc giảm đau, tôi uống rất nhiều chỉ hy vọng sao cho đầu óc và cơ thể mình sẽ bớt phải nghĩ ngợi thêm bất cứ điều gì. Tôi nhập viện và phải cấp cứu, rửa dạ dày là cách duy nhất để cứu lấy mạng sống của tôi. Tất cả người thân trong gia đình và mấy đứa bạn tôi chơi không ai biết chuyện gì đã xảy đến với tôi. Tôi nhìn họ mà thấy buồn, thấy thất vọng cho chính bản thân mình.
Chưa hết, ra viện một thời gian, sức khỏe cũng dần bình phục, một buổi chiều mưa tôi gặp lại người mình đã từng chung lối, tôi buốt nhói! Cả đêm hôm đó không tài nào ngủ được, tôi lại một lần nữa phải vật lộn với cảm xúc của mình, nước mắt cứ thế chảy trong vô vọng, tôi lại thèm khát, mong muốn nhận được tình yêu từ người con trai đó, biết sẽ chẳng thể cứu vãn được gì khi hai người đã quyết định xa nhau, nhưng tôi lại quay trở lại ảo tưởng với cái tình yêu năm xưa đó của mình. Đến lúc bản thân có những biểu hiện khác thường...Trong một lần đi dạo công viên một mình, bỗng dưng tôi cứ ngẩn ngơ và không kiểm soát được tay chân, đầu óc choáng váng, tôi lăn ra ngất và được người ở đó đưa vào viện. Làm các xét nghiệm, kiểm tra và rồi tôi nhận được kết luận từ phía bác sĩ rằng mình bị trầm cảm nặng và phải nằm viện để điều trị.
Một lần nữa tôi lại làm khổ chính bản thân và người nhà của mình. Rồi mọi người cũng biết lý do khiến tôi trở nên suy sụp đến vậy. Mấy ngày đầu dùng thuốc, một ngày tôi bắt buộc phải ngủ 18-20 giờ để trấn an thần kinh và tâm trạng, tôi có cảm giác như mình là một con bệnh khổ sở, cứ đều như vắt chanh, ngày nào cũng chỉ có thuốc và ngủ. Thời gian sau đó,nằm viện lâu đã giúp tôi nhận ra nhiều điều, có những trường hợp thậm chí còn nặng và bất hạnh hơn tôi. Trực tiếp trải qua quãng thời gian cùng cực đó, tôi tự bảo mình phải cố gắng và trấn át mọi suy nghĩ không hay để có thể sớm bình phục.
Ra viện rồi, tôi vẫn phải uống thuốc điều trị cho khỏi bệnh. Một phần nào đó, tôi đã quên đi được sự buồn khổ mình đã trải qua và bắt đầu nghĩ đến những điều tốt đẹp hơn. Và rồi không biết cơ duyên nào đã cho tôi gặp anh, một người tôi đánh giá là tốt nếu xét trên nhiều mặt. Anh không mang lại cho tôi cảm giác xao xuyến như những gì tôi cảm nhận được từ người yêu cũ, ngược lại anh chân thành và hào sảng, thật lòng trong từng lời nói cũng như hành động mà tôi thấy. Hai chúng tôi có thể nói chuyện như những người bạn và trêu đùa nhau như những cặp đôi mới yêu. Tôi thấy vui và thoải mái vì điều đó. Anh quan tâm tôi và thường xuyên hỏi han những việc xung quanh cuộc sống của tôi, anh cho tôi cảm giác an toàn và tin tưởng không chút mơ mộng hay ảo tưởng. Tôi và anh, cả hai cùng vun đắp những điều tốt đẹp đó cho nhau. Và rồi như chờ đến một thời điểm thích hợp, ngày tôi được đề bạt lên chức phó phòng, cũng đúng hôm anh đi công tác về anh đã ngỏ lời kết hôn với tôi mà bất chấp sự phản đối của bố mẹ chỉ vì quê hai đứa quá xa nhau. Tôi biết và hiểu cho suy nghĩ của gia đình anh, thật lạ là tôi không thấy buồn, ngược lại với nó tôi chấp nhận xa anh và sống tiếp cuộc sống của mình dù cho anh có níu kéo.
Tôi chẳng còn lãng phí nước mắt của mình cho một ai nữa, tôi đã trở lại với chính mình và kiên cường hơn lúc nào hết. Cuộc sống và những gì trải qua đã tôi luyện bản thân thành một con người bản lĩnh hơn rất nhiều. Chẳng còn cái thời hai con người bất chấp để đến với nhau nữa. Có nhiều điều đã là luật bất thành văn không thể làm khác được.
Tôi vẫn xem anh là bạn, là người đã cùng mình có những giây phút vui vẻ và thoải mái bên nhau. Đó sẽ luôn là những kỷ niệm để khi nhớ về nhau hai con người vẫn có thể mỉm cười và hạnh phúc.


Read more

HẠNH PHÚC NÀO ANH MANG ĐẾN CHO EM?

Nhưng từ sau ngày cưới, cô suy sụp hoàn toàn, vỡ mộng. Anh ở nhà không phải là người đàn ông ngoài xã hội như cô trước kia và mọi người vẫn thấy. Anh ở nhà là người đàn ông nóng nảy, cục cằn và gia trưởng.
***
hanh-phuc-nao-anh-mang-den-cho-em
- Chạm cốc cái nào... em nói cho anh nghe em là chí nhân quân tử, trước giờ đối đãi với anh em bạn bè có trời biết đất biết lúc nào cũng rất chuẩn, em đã nói giúp được là sẽ giúp, anh cứ yên tâm tin tưởng vào thằng em này. Đã là nam nhi nói một là một.
- Được vậy cậu giúp anh vụ này nhé, xong việc anh nhất định không quên ơn cậu.
- Ơn huệ gì đâu anh, em đã nói với anh rồi em bảo giúp là sẽ giúp, không phải giải thích nhiều lời, anh em giúp nhau tính gì chuyện ân huệ.

...
- Bữa này để thằng em trả.
Anh đối với bạn bè trước nay vô cùng tốt, đúng theo như lời anh nói cư xử rất "chuẩn". Anh nhiệt tình giúp đỡ anh em bạn bè những lúc họ lâm vào khó khăn, anh không bao giờ tiếc tiền mời họ đi ăn uống, rượu bia cũng chẳng ngại chia cho đồng nghiệp lợi nhuận ngang mình dù người ta không đóng góp nhiều trong phi vụ làm ăn ấy... Tính anh sởi lởi, mau mồm mau miệng lại khéo ăn nói nên dễ bắt chuyên và chiếm được cảm tình của mọi người dù là những người mới gặp lần đầu "Bác để con giúp bác cái này nặng thế này mình bác sao bê nổi", "Em bé sao lại khóc nhé thế để chú mua kẹo cho con"...
Mỗi lần cùng anh đi đâu đó, người ta lại hỏi cô "mày tu từ kiếp nào mà lấy được thằng chồng tử tế thế?", "thằng chồng mày nó hiền nhỉ!", "nhất mày, chồng chiều thế còn gì!"... Mỗi lần như vậy, cô chỉ biết mỉm cười nhủ thầm "người ta có ở trong chăn đâu mà biết chăn có rận".
Ngày yêu nhau anh đối với cô cũng chiều chuộng lắm, ngọt ngào lắm, anh còn hứa sẽ mang lại hạnh phúc cho cô. Nhìn cách anh niềm nở, nhiệt tình giúp đỡ mọi người xung quanh, cô thầm cảm ơn cuộc đời đã đem đến cho cô người đàn ông tốt nhất trên thế giới.
Nhưng từ sau ngày cưới, cô suy sụp hoàn toàn, vỡ mộng. Anh ở nhà không phải là người đàn ông ngoài xã hội như cô trước kia và mọi người vẫn thấy. Anh ở nhà là người đàn ông nóng nảy, cục cằn và gia trưởng.
Khi cô xin phép anh được đi làm lại sau sinh anh đã nói với cô thế này: "Cô đi làm gì thì làm chỉ được làm trong giờ hành chính thôi đấy, không được làm thêm giờ, không được đi công tác, xin vào chỗ nào nhiều đàn bà mà làm".
Một công việc như thế thì chẳng có cơ hội nào mà thăng tiến. Cô đành dẹp hết giấc mơ phấn đấu sự nghiệp để đi làm công việc ổn định, lương 3 triệu/ tháng, sáng 7 rưỡi xách xe đi, tối 5 rưỡi có mặt ở nhà để quay về với vai trò của bà nội trợ đảm đang. Cô tự nhủ "Ừ thôi thì được đi làm còn hơn không".
Chồng cô là người kiếm tiền chính trong gia đình, anh thường nói "ai kiếm nhiều tiền hơn người đấy có quyền", vậy là sáng sớm anh đi làm, đến giờ cơm về nhà ăn cơm, ăn xong lại đi. Một mình cô ở nhà loay hoay nấu nướng, dọn dẹp, chăm con nhỏ. Vừa đi làm, vừa chăm sóc gia đình, nhiều lúc mệt mỏi, tủi thân lắm nhưng có góp ý thì anh lại to tiếng "lương của cô chắc đã đủ mua băng vệ sinh đấy, cô đi làm khác gì đi chơi, làm một tí mà đã rên rỉ, tôi đây đi kiếm tiền còn vất vả gấp vạn".
Vậy là đành ngậm ngùi chịu đựng. Chịu không nổi cô đành phải bỏ việc để ở nhà chăm sóc gia đình cho chu toàn. Ở nhà rồi cũng chưa yên, lại suốt ngày bị chồng dày vò vì cái tội ăn bám "sao cô không biết điều thế nhỉ, có biết một mình thằng này phải nuôi cả cô lẫn con không?, đòi hỏi gì mà nhiều thế, thằng này đem tiền về nuôi hai mẹ con cô không phải là quan tâm đấy còn gì", mỗi lần cô góp ý với chồng muốn anh quan tâm hơn đến gia đình là một lần cô phải nghe những lời gắt gỏng rát tai như thế.
Đã vậy, anh lại có tính bắt bẻ.
- Chiều nấu cơm sớm tối tôi đi có việc nhé!
- Vâng ạ
- Sao cô vâng cái gì mà dài cái giọng ra thế, vâng nó ngắn ngắn thôi.
Cô cúi đầu, một giọt nước mắt lăn dài trên má.
Chủ nhật nhà ông bà nội Cu Tí có cỗ, cả nhà xuống chơi. Tiện nhà nội ở gần nhà ngoại, cô đề xuất với chồng:
- Anh ơi, hay ăn cỗ xong mình cho Cu Tí sang ngoại chơi tí nhé.
- Sao cô ngu thế, ăn xong còn phải nấu nướng dọn dẹp, xong xuôi thì tôi cũng mệt rồi không về nhà cho tôi nghỉ ngơi cô còn muốn đi đâu.
Cô không nói lời nói, quay mặt đi, lại trực khóc.
Những mẩu đối thoại như thế diễn ra hằng ngày.
Cho đến một buổi sáng nọ, khi không đủ sức để chịu đựng thêm nữa, cô xách đồ bỏ đi.
Trong bức thư cô để lại cho anh có mấy dòng như sau:
"Ngày yêu nhau anh từng hứa mang lại cho em hạnh phúc, ngày hôm nay hạnh phúc anh mang đến cho em ở đâu? Nếu là ở những đồng tiền hằng ngày anh mang về thì không phải. Tiền cũng quan trọng thật nhưng tiền không phải là tất cả. Ngày ấy em lấy anh vì tình yêu, không phải vì tiền. Nếu vì tiền em đã không bao giờ chọn anh. Em yêu anh không phải yêu tiền của anh.
Em biết anh luôn tự hào vì cách cư xử chuẩn mực với mọi người xung quanh. Nhưng có bao giờ anh nghĩ tới bản thân đã cư xử thế nào với người đầu ấp tay gối với mình hay chưa? Chẳng lẽ người sống chung với anh dưới một mái nhà, người lo cho anh từng bữa ăn giấc ngủ, chăm sóc anh những lúc trái gió trở trời không thể sánh bằng những người ngồi cùng bàn nhậu với anh hay sao?"
Anh luôn tự khoe mình là người nói được làm được. Ngày xưa anh hứa mang đến hạnh phúc cho em, anh có thấy em hạnh phúc không khi phải từ bỏ cả ước mơ, hoài bão để ở nhà chăm sóc gia đình? Có hạnh phúc không khi ngày nào cũng bị chồng chửi, chồng chê? Có hạnh phúc được hay không khi ngày nào cũng phải khóc?"



Read more

NGỐC NÀY, ANH YÊU EM

Ở bên cậu ấy, nhỏ thấy vui vẻ, bình yên và rất thú vị, nó giống như cảm giác khi bạn có được cả thế giới này trong tầm tay!

***
1. Thanh niên tình nguyện.
Những giọt nắng vàng ấm áp của ngày hè như đang làm rực rỡ thêm màu áo xanh của những thanh niên tình nguyện. Xa xa có một cô bé luôn nở nụ cười tươi rói trên môi mặc dù mồ hôi trên mặt đang chảy nhễ nhại.
- Hôm nay trời nóng quá nhỉ? Thảo Uyên à, em có mệt không, vào nghỉ tí đi.

- Hihi, dạ không anh ạ.
Hôm nay là ngày đầu tiên nhỏ đi làm công tác đoàn từ khi vào cấp 3. Với cái tính rụt rè, ít nói, nhỏ đã lo đến mất ngủ không dám đi một mình mà còn đòi mẹ dẫn đi. Đến đây cái gì cũng lạ, ai cũng hoạt bát, năng động như truyền một luồng gió tươi mát làm nhỏ cũng vui vẻ, sôi nổi hẳn lên. Công việc nhỏ làm cũng chẳng có gì nặng nhọc, chỉ là đến từng nhà thu gom chai lọ, giấy báo nhưng chỉ là đi cho vui chứ mang hay xách đều có anh trưởng đoàn ga lăng giúp nhỏ vì chắc chẳng ai nỡ để cô bé nhỏ nhắn này phải xách nặng. Nhìn những anh chị thanh niên đang tích cực làm việc, góp nhặt từ những thứ nhỏ nhất để giúp cho người nghèo, lần đầu tiên nhỏ có cái nhìn khác về cuộc sống. Nhỏ cứ nghĩ công việc tình nguyện chắc chỉ dành cho những người có "dư" thời gian hay là một nghĩa vụ bắt buộc phải làm nhưng thực chất không phải vậy. Hầu hết tất cả những người ở đây họ đều làm việc một cách hăng say, đoạn đường có xa hay khó đi, trời dù có nắng gắt đến mấy nhưng trên môi họ luôn nở nụ cười, luôn nói cảm ơn với những gì họ nhận được từ người dân. Đúng như bài hát "Sống trong đời sống cần có một tấm lòng", cuộc sống sẽ trở nên đẹp biết bao nếu luôn có những con người giàu lòng nhân ái như thế! Nhỏ tự nhủ lòng sẽ cố gắng hết mình để góp công sức vào công việc ý nghĩa này nên nhỏ đã xung phong tự đi thu gom một mình ở một con đường khác.
ngoc-nay-anh-yeu-em
Trời đã về chiều, cái nắng vẫn chói chang như muốn đâm xuyên qua làn da nhưng vẫn không làm chùn bước chân nhỏ. Rời khỏi căn nhà ở cuối dãy đường cũng là lúc nhỏ nhận ra phố đã lên đèn. Nhìn xuống chiếc bao nặng trịch chứa đầy chai lọ mà mình thu gom được, bất giác nhỏ mỉm cưởi thật tươi hài lòng với bản thân mình. Nhưng nụ cười chợt vụt tắt nhanh khi nhỏ nghe văng vẳng bên tai tiếng gió và tiếng côn trùng kêu rả rích. Nhỏ chợt giật mình nhìn quanh, mình đang ở đâu thế nhỉ? Lúc nãy mình đã đi một con đường, hai con đường.. rồi... ôi nhỏ chẳng tài nào nhớ nỗi nữa, nghĩa là nhỏ chính thức bị lạc. Nhìn con đường dài hun hút, tối đen vắng vẻ tự dưng làm nhỏ lạnh cả xương sống. Không biết phải làm thế nào, nhỏ đành đi tiếp rồi đi tiếp...
Nhỏ ngồi bệt xuống trước cổng một ngôi nhà sau một hồi tìm đường về. Chút ánh sáng ít ỏi được hắt ra như trấn áp phần nào tâm trạng sợ hãi của nhỏ lúc này. Đôi chân bắt đầu đau, cái bụng thì cũng đang biểu tình ầm ĩ, cả người rã rời, lần đầu tiên nhỏ rơi vào tình trạng khủng khiếp thế này. Nhỏ sợ lắm, nhỏ nhớ mẹ, nhỏ muốn về nhà... và cứ thế nước mắt thi nhau tuôn lã chả trên gương mặt nhỏ.
- Là ai thế? Sao lại ngồi trước nhà tôi khóc thế này?
Nhỏ giật mình ngước lên nhìn người đang nói. Ánh nhìn nhỏ như bị nhòa đi bởi nước mắt, gương mặt người nói cứ ẩn ẩn hiện hiện nhưng chỉ có đôi mắt ấy là nhỏ nhìn thấy rõ, đôi mắt sáng lấp lánh như vì sao mang sự ấm áp. Người con trai ngạc nhiên nhìn nhỏ, còn nhỏ chưa kịp nhận ra ai thì nước mắt đã giàn rụa, càng lúc nhỏ khóc càng lớn.
- Là Thảo Uyên phải không? Cậu bị sao thế này?
Sau vài giây bình tâm lại, nhỏ chợt nhận ra ngay đó là Nam, cậu bạn chung lớp với nhỏ. Nam bước đến nhẹ nhàng đỡ nhỏ đứng dậy. Nhỏ quẹt vội nước mắt, vội vàng nắm tay Nam, giọng run run:
- Nam ơi, cậu... cậu giúp tớ với... tớ... tớ bị lạc
Bàn tay nhỏ lạnh ngắt cứ bám chặt lấy tay Nam, Nam đoán chắc nhỏ đã hoảng sợ nhiều lắm. Nam xiết nhẹ bàn tay nhỏ an ủi:
- Đừng sợ, có tớ rồi, tớ sẽ giúp cậu.
****
Đến trước cổng nhà, nhỏ vừa định cảm ơn thì Nam đã nói:
- Này, nếu không có tớ thì cậu sẽ làm gì? Ngồi khóc hay đứng đấy chờ mẹ đến đón về?
Nhỏ nhìn Nam rồi cúi gằm mặt, giọng lí nhí:
- Tớ... tớ cũng không biết nữa... lúc đó tớ sợ lắm.
Nam liếc nhìn nhỏ rồi nở nụ cười không trọn vẹn ở khóe môi:
- Cậu lớn rồi, phải biết tự lo cho mình chứ, cậu đâu còn là đứa bé mà cứ thích vô tư như thế!
Nhỏ không thèm trả lời, quay mặt chỗ khác như không muốn nghe. Hắn luôn biết cách làm người khác ghét mình, vẫn cái tính kiêu căng và ngạo mạn. Hình như trong mắt hắn, nhỏ chỉ giỏi việc phá người khác và vô tích sự. Đã bị thế này mà hắn vẫn còn lên lớp mắng mỏ người khác được, đúng là nhỏ mọn. Ý nghĩ đó làm nhỏ đùng đùng nổi tự ái lên quyết định không thèm cám ơn hắn. Đúng là nhờ vả một người không ưa thật bực mình vô cùng. Còn Nam thì hình như không chờ nghe lời cảm ơn của nhỏ mà có vẻ chú ý nhìn nhỏ nhiều hơn
- Cậu ổn chứ? Vào nhà nghỉ sớm đi. Tớ về đây.
Trước khi quay lưng, nhỏ chợt dừng lại khi nghe loáng thoáng bên tai:" Đúng là cô gái ngốc". Định nói lại nhưng bóng Nam đã khuất dần, chỉ còn là một chấm nhỏ nơi cuối con đường...
2. Người bạn thân mới
Cô chủ nhiệm đang phổ biến về vấn đề thi tốt nghiệp, nhỏ cứ ngồi chống cằm nhìn ra cửa sổ, gương mặt rầu rĩ. Gần tới ngày thi nhưng môn Toán nhỏ vẫn còn dở tệ thế này thì phải làm sao? Vài ý kiến được đề xuất là nên thực hiện phương án "đôi bạn cùng tiến" để đạt kết quả cao nhưng nhỏ biết rằng chắc chẳng ai chịu kèm một con nhỏ có vẻ "khó gần". Học chung ba năm nhưng nhỏ chỉ thân duy nhất với My, cô bạn cùng bàn. Nhỏ cũng chẳng hiểu tại sao mọi người xung quanh luôn nghĩ nhỏ "kênh kiệu" mà trong khi nhỏ luôn cố gắng hòa đồng mặc dù điều đó không dễ dàng gì với cái tính ít nói. Mà nếu nói về người nhỏ không thích nói chuyện nhất thì đó chắc chắn là Nam, chàng lớp phó lạnh lùng. Mà cũng phải Nam luôn chiếm giữ vị trí số một và là cái tên sáng giá của lớp. Không như nhỏ chỉ là một đứa tầm thường mờ nhạt nên chắc hắn cũng chẳng bao giờ chịu kết bạn với một con nhỏ như thế.
Một chiều mùa Đông lạnh ngắt, nhỏ buồn bã lang thang trên sân trường vắng. Cầm trên tay bài kiểm tra, nhớ lại lời trách mắng của thầy Toán và cái nhìn xem thường của những đứa bạn, bất giác nhỏ cúi mặt, tự dưng thấy mắt cay cay. Hình dung ra những tháng ngày đen tối sắp tới nếu bị trượt tốt nghiệp và đại học làm nhỏ khóc nấc lên, mọi thứ cứ lung tung và vô định choáng ngợp lấy tâm hồn nhỏ.
Nhỏ lau vội nước mắt khi cảm nhận một hơi thở nhẹ nhàng ngay bên cạnh. Trước mặt nhỏ nhòe đi hình ảnh người con trai đang đứng nhưng kì lạ làm sao nhỏ vẫn nhìn rõ đôi mắt sáng ngời như đêm ấy, nhỏ cứ ngỡ là mình đang mơ.
- Sao lại khóc một mình thế?
Nhỏ giật mình đứng lên, không nói gì, một bàn tay kéo nhỏ ngồi xuống. Nhỏ im lặng nhìn theo ánh mắt ấy, bàn tay nhỏ vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay ấm nóng. Sự im lặng thường gắn với nỗi cô đơn đáng sợ nhưng sao lúc này mọi thứ lại bình yên, nhẹ nhàng đến thế! Nhỏ thấy tim mình bớt hiu quạnh, bớt cô đơn, bớt buồn hơn khi vang lên câu nói khe khẽ của ai đó trong gió:
- Tớ sẽ giúp cậu, mạnh mẽ lên cô gái!
Thế là từ sau hôm ấy, Nam chính thức trở thành gia sư riêng của nhỏ. Nam không hiểu sao cậu lại quyết định như vậy vì từ đó giờ số lần nói chuyện với nhỏ chỉ đếm trên đầu ngón tay nhưng dù sao cũng không thể bỏ mặc bạn bè lúc khó khăn.
Nhỏ đúng là rất kém môn Toán và còn một điều đáng ghét nữa là nhỏ cực kì lười học. Chính vì thế Nam luôn đặc biệt "ưu ái" giao cho nhỏ những bài cực khó để trị tội "lười" và những khi thấy nhỏ vò đầu bứt tóc là lúc Nam thấy lòng hả hê. Nhỏ cứ cắn bút, chau mày rồi nhăn mặt nhưng tuyệt nhiên vẫn không chịu thua mở lời nhờ Nam giúp. Đúng là ngốc... nhưng thật lòng Nam lại vô cùng thích nhìn nhỏ như thế, một sự ngốc nghếch đáng yêu! Và một điều nữa là Nam cũng nhận ra mối quan hệ với nhỏ ngày càng tốt dần lên sau nhiều lần hai đứa cự cãi
- Nam này, tớ còn phải làm bao nhiêu bài nữa?
- Ờ không nhiều đâu, chừng 10 bài nữa thôi
- Hả???
Nhỏ có vẻ bị sốc, cây viết cầm trên tay rơi ngay xuống đất làm Nam suýt nữa bật cười. Nhỏ cúi đầu, giọng nhỏ xíu:
- Không biết cậu đang muốn giúp hay trả thù tớ nữa...
- Cậu nói lại xem nào... và sau câu nói là một cái gõ đầu kêu cốp dành tặng cho nhỏ
Nhỏ kêu lên một tiếng rồi bất giác lùi lại cách xa Nam mấy bước, hình như biết mình sai nên nhỏ chỉ ngước nhìn Nam một cái rồi cúi đầu nói nhỏ:
- Tớ chỉ nói đùa thôi mà!
Nam cứ đứng ngẫn người nhìn khi vô tình chạm phải đôi mắt tròn ngấn nước của nhỏ, tự dưng Nam thấy hối hận ghê gớm vì hành động vừa rồi, muốn đến xin lỗi nhỏ nhưng rồi lại thôi.
- Ờ, cậu ráng chăm chỉ học đi!
Chẳng hiểu sao những ngày sau đó nhỏ lại học nghiêm túc đến kì lạ. Nhỏ cực kì hay quên công thức, có những lúc làm Nam muốn tức điên lên nhưng rồi lại dịu ngay khi thấy bộ mặt ỉu xìu của nhỏ. Thấm thoát đã là buổi học cuối cùng, nhỏ cứ hí hoáy chăm chú giải bài tập mà không để ý có một ánh mắt đang chăm chú nhìn mình.
- Xong rồi, tớ về nhé! Giọng nhỏ hí hửng
- Ừ. .. à mà khoan đã... còn mấy bài này cậu chưa giải này
- Ơ, tớ giải rồi mà. Thôi hôm nay cho tớ nghỉ sớm một bữa nhé!
Nhỏ nói giọng nũng nịu rồi nhìn Nam với đôi mắt xoe tròn tội nghiệp, Nam thật sự muốn phát điên vì đôi mắt ấy và cũng chẳng lần nào Nam thắng nổi nhỏ cũng bởi điều này. Nam chợt thở dài rồi nói:
- Ừ...
Chỉ chờ có thế là nhỏ chạy vút đi mà chẳng thèm nói với Nam lời nào. Nam chợt gọi với theo:
- Này, ráng thi tốt nhé, không đậu là chết với tớ đấy!
Hình như nghe thấy, nhỏ quay lại, tinh nghịch nháy mắt một cái rồi mỉm cười thật tươi nhìn Nam, nụ cười như có nắng in sâu vào tâm trí, và cũng chính giây phút đó Nam nghe tim mình như hẫng đi một nhịp.
Cuối cùng công sức cũng được đền đáp, nhỏ vừa đủ điểm đậu tốt nghiệp và trúng tuyển đại học. Ngày liên hoan lớp chia tay, nhỏ đã gieo vào tai Nam câu nói ngọt như mật:
- Cám ơn nhé, thầy giáo bất đắc dĩ...
Nam mỉm cười và chợt ghé sát vào tai nhỏ:
- Có ai đó đã nói với tớ, tình bạn là thứ tình cảm vô giá, trong cuộc đời này có thể bạn gặp vô số người bạn nhưng chỉ có vài người bạn gọi là bạn thân. Nếu bạn không chịu mở lòng thì ai đó sẽ chẳng bao giờ biết cách bước vào tâm hồn bạn như thế nào vì hạnh phúc phải là sự hoán đổi giữa cho và nhận, và chẳng ai có thể vui vẻ thật sự nếu không có bạn thân. Cậu có tin điều đó không Uyên?
Nhỏ im lặng nhìn Nam rồi lém lỉnh hỏi:
- Thế cậu có muốn làm "thân" với tớ không?
Nam liếc nhìn nhỏ rồi khẽ cười:
- Nếu không muốn thì chẳng ai lại đồng ý dạy một con nhỏ cực kì "dốt" và "lười" đâu ngốc ạ?
Thế rồi chẳng cần nói gì thêm, cả hai chợt nhìn nhau rồi bật cười, tiếng cười theo gió chiều vang rộng cả góc sân.
3. Vì chúng ta thích nhau!
Dù đã trải qua một thời gian đủ dài để quen, nhưng nhỏ vẫn có chút mơ hồ, không tin nổi. Từ việc giờ này ở đây, bên cạnh Nam cho đến việc người bạn thân bây giờ của nhỏ chính là cậu ấy.
Nhỏ không biết với người khác thì bạn thân có được xem như người trong gia đình không nhưng nhỏ biết một điều là ngoài bố mẹ ra, Nam là người đầu tiên tốt với nhỏ như thế. Cậu ấy luôn kiên nhẫn ngồi nghe nhỏ nói đủ mọi chuyện trên đời, để nhỏ mè nheo, hay sẵn sàng đưa nhỏ đi cùng trời cuối đất mỗi khi nhỏ than buồn và đưa nhỏ về nhà mỗi khi nhỏ bảo nhớ mẹ. Cậu ấy cũng lo lắng cho nhỏ giống như một thành viên trong gia đình, chăm sóc khi nhỏ bị ốm và chiều theo những sở thích gàn dở nhất của nhỏ. Nhỏ đoán Nam chính là một điều kì diệu và tuyệt vời nào đó. Ở bên cậu ấy, nhỏ thấy vui vẻ, bình yên và rất thú vị, nó giống như cảm giác khi bạn có được cả thế giới này trong tầm tay!
Dạo gần đây, nhỏ bắt đầu nhận thấy sự khác lạ trong tình bạn với Nam khi một lần Nam bất chấp nguy hiểm ôm lấy nhỏ vì để tránh một chiếc xe máy đang chạy trờ tới. Cái cảm giác lúc ấy nhỏ không sao quên được, nó rất ấm áp, ấm hơn cả khi nhỏ khoác trên mình một chiếc áo len thật dày vào mùa đông. Lúc đó nhỏ sợ tái cả mặt nhưng nhỏ tin, tim nhỏ bị Nam đánh gục cũng bởi giây phút ấy.
Những ngày sau đó, nhỏ cứ hay đỏ mặt còn trái tim thì như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực mỗi khi Nam nắm tay nhỏ nên nhỏ luôn cố tình ngồi xa Nam một chút hay không dám nhìn vào ánh mắt, nụ cười mỗi khi Nam nói chuyện. Nhỏ thấy bối rối thật sự, nhỏ không biết phải nói với Nam thế nào về những thứ cảm xúc ấy và liệu cậu ấy có chấp nhận, mọi việc cứ rối tung và nhỏ chợt nghĩ cách tốt nhất là nên im lặng. Nhỏ thấy khổ sở vô cùng nhưng cũng không có cách nào dứt ra được những thứ cảm xúc ấy.
***
Sài Gòn một ngày mưa!
Nhỏ ngồi bên hiên nhà, lặng ngắm rồi đưa tay hứng lấy những giọt mưa đang rơi tí tách mà nghe lòng buồn bã. Nam đã đi thực tế được vài ngày nay nên nhỏ phải tự một mình đến trường, tự làm mọi thứ. Một cảm giác cô đơn, hụt hẫng cứ len lỏi vào tim. Sáng nay vì mãi chạy theo xe buýt, không để ý nên nhỏ bị ngã trẹo chân cộng thêm việc vừa được thông báo điểm thi không như mong đợi làm nhỏ muốn khóc òa lên. Giá như lúc này có Nam thì tốt biết mấy!
Nhỏ muốn gọi cho Nam để than thở hay mè nheo như trước giờ nhỏ vẫn thường làm nhưng lại không thể. Nhỏ sợ... sợ cái cảm giác đối diện với Nam, sợ cái cách cậu ấy cứ vô tư chăm lo cho nhỏ và trên hết là sự đè nén một cảm giác yêu thương ngút ngàn.
Mưa rơi mỗi lúc một nặng hạt, từng cơn gió mạnh cứ thổi làm giật tung tấm rèm cửa. Nhỏ đang loay hoay kéo tấm kính cửa sổ lại thì mất điện. Nhỏ nhìn bóng đêm đầy sợ hãi, nhỏ đang tưởng tượng bóng tối như con quái vật khổng lồ chỉ chực chờ để vồ lấy nhỏ, nhỏ sợ đến mức không đủ can đảm bước đến đóng cánh cửa phòng. Nhỏ đi đến giường, ôm gối vào lòng, run rẩy.
Tiếng sấm chớp vang lên bất ngờ như muốn xé toạc bầu trời, cùng lúc cánh cửa bị gió thổi đập vào tường nghe chát chúa. Nhỏ hét lên kinh hoàng.
Trong khoảnh khắc, một cái bóng đen ùa vào phòng ôm chặt lấy nhỏ. Người nhỏ như mềm nhũn ra vì sợ và cứ thế nhắm chặt mắt lại khóc nấc lên cho đến khi cảm nhận được vòng tay ấm nóng đang siết chặt vai nhỏ và giọng nói quen thuộc:
- Là tớ đây, ngốc ạ!
Nhỏ từ từ mở mắt nhìn mái tóc còn ướt đẫm nước mưa của Nam, giọng nghẹn ngào:
- Là cậu thật sao, cuối cùng cậu cũng đến...Rồi bất ngờ ôm chầm lấy Nam.
Vô tình ánh mắt Nam chạm phải đôi chân đang sưng tấy lên của nhỏ, Nam thấy lòng xót xa, bất giác cậu đưa tay chạm khẽ vào vết thương:
- Trời ạ, có đau lắm không?
- Ko. Nhỏ lắc đầu mà nước mắt cứ chảy dài
- Đi đứng làm sao mà lại bị thế này?
- Tớ mãi chạy theo xe buýt nên bị té...
- Cậu ngốc thế, sao không chịu gọi cho tớ, lúc nào cũng không biết tự lo cho bản thân- Dù thương lắm nhưng Nam không hiểu sao mình lại to tiếng mắng nhỏ
- Tớ biết tớ ngốc nhưng tớ cũng cố làm mọi thứ... tớ biết mình là kẻ vô dụng mà. Nhỏ lại khóc nấc lên
Nam đâu có ý đó chứ, chỉ là Nam lo cho nhỏ nên giận thôi. Nam xoay qua ôm nhỏ vào lòng, khẽ vuốt tóc nhỏ:
- Tớ xin lỗi. Ngốc đừng khóc nữa nhé! Nín đi mà! Hứa với tớ là sau này không được như thế nữa và phải nói với tớ khi cậu thấy không ổn
Nam nghe tiếng khóc nhỏ dần rồi nhỏ thút thít:
- Chỉ cần có cậu ở đây thì lúc nào tớ cũng sẽ ổn
- Nhưng nếu nhỡ tớ đến không kịp... tớ lo cho cậu lắm biết không hả?
Nhỏ chợt ngước lên nhìn Nam, lòng thấy rưng rưng đến lạ. Có cái cảm giác gì đó thật khó gọi tên cứ chạy dọc tim nhỏ nhưng nhỏ biết ngay bây giờ đây trái tim của nhỏ đang thật sự rất hạnh phúc!
****
Đã hai tuần liền kể từ đêm ấy nhỏ không gặp Nam. Dường như đã có một sự thay đổi lớn trong cuộc sống của cậu ấy. Nhỏ không rõ lí do vì sao nhưng Nam không còn đến đưa rước nhỏ đi học, chở nhỏ đi chơi hay nhắn tin nhắc nhở nhỏ phải ngủ sớm hay nhớ ăn sáng. Cậu ấy cứ lặng lẽ biến mất giữa cuộc sống của nhỏ như chưa từng xuất hiện. Có chút buồn nhưng nhỏ vội gạt đi suy nghĩ vừa nhen lên trong đầu, nhỏ tự an ủi mình chắc tại Nam quá bận rộn.
Nhỏ không bao giờ tin lời của cô bạn cùng phòng nếu không tận mắt nhìn thấy, cô ấy bảo dạo gần đây Nam thường xuyên đi cùng một cô gái xinh đẹp học cùng khóa với cậu ấy, trông họ rất thân mật. Và cứ như là sự trêu đùa của số phận khi sáng nay nhỏ vô tình thấy Nam và cô gái ấy nắm tay nhau, cười nói rất vui vẻ cùng bước vào thư viện. Khoảnh khắc ấy nhỏ nghe tim nhói buốt, bàng hoàng rồi ngồi thụp xuống đất. Đôi mắt vô hồn, vô hướng...
Sau ngày ấy, nhỏ gần như suy sụp, nhỏ muốn, rất muốn làm một cái gì đó để kéo Nam quay lại bên mình nhưng không thể. Lý trí nói rằng nhỏ đã thua cuộc, cô gái ấy rất đẹp, đặc biệt là nụ cười tỏa nắng có lúm đồng tiền, hơn hẳn nhỏ về mọi mặt. Hơn nữa, lòng tự trọng cũng không cho phép nhỏ làm thế, tại sao phải gượng ép mình nắm lấy một bàn tay muốn bỏ buông. Nhưng có một điều không thể phủ nhận được là nhỏ nhớ Nam tha thiết!
Mọi chuyện sau đó vẫn diễn ra bình thường như chưa hề có bất kì sự biến đổi nào, nhỏ vẫn đến trường, lên thư viện và tự mình làm mọi thứ. Thế nhưng khi chìm vào không gian tĩnh mịch của đêm cũng là lúc nhỏ không thể nào trốn tránh bản thân. Và bắt đầu lại nhớ. Nhỏ thường lang thang trên những con đường mà hai đứa đã đi qua như cố lục lọi lại những kí ức chưa xa. Đôi lúc nhỏ cảm nhận một cảm giác thân quen như có ai đó theo sau mình, nhỏ vội vàng quay đầu lại tìm kiếm nhưng hình như đó chỉ là ảo giác
***
Những ngày ảm đạm cuối mùa đông thực sự đã đi qua, nắng dát vàng trên từng con đường, xuyên qua kẻ lá khiến nhỏ phải nheo mắt lại vì chói. Trời chiều nhưng nắng vẫn còn gay gắt, Nhỏ bỗng thấy mình thật bơ vơ trước cổng trường rộng lớn. Đôi bàn chân nhỏ chậm bước trên con đường còn bỏng rát nắng. Bỗng có tiếng gọi làm nhỏ giật mình:
- Uyên!
Nhỏ ngỡ ngàng, con tim thổn thức, cặp mắt tròn xoe. Nam đứng đó, ngay sau nhỏ, ánh mắt vẫn dịu dàng hệt như lần đầu tiên nhỏ vô tình gặp Nam khi bị lạc.
Nhỏ chợt định thần, quay đi nhanh như cố lảng tránh. Rất nhanh, bàn tay Nam đưa ra nắm lấy tay nhỏ, nhẹ nhàng nhưng cương quyết
- Tớ xin lỗi..
Nhỏ nín thở, trái tim nhỏ gần như ngừng đập. Nhỏ cố vùng tay ra nhưng Nam vẫn nắm chặt. Nam lên tiếng:
- Tớ xin lỗi vì đã để cậu chờ quá lâu. Ngày nào tớ cũng đến trường nhìn cậu từ xa nhưng tớ không đến gặp cậu. Vì tớ muốn cậu học cách tự lo cho bản thân mình khi không có tớ bên cạnh... nhưng tớ đã thất bại... tớ không thể làm thế được nữa... bởi vì tớ chợt nhận ra tớ đã nhớ cậu rất nhiều!
Nhỏ nuốt gọn từng lời Nam nói, tai nhỏ như ù đi, tim nhỏ rộn ràng, nước mắt tuôn lã chã. Giờ đây, những nỗi nhớ, những khoảnh khắc chờ đợi mỏi mòn, những hờn giận, yêu thương, đủ thứ hòa tan thành nước mắt chảy dài trên gương mặt bầu bĩnh đáng yêu. Rồi bỗng nhỏ khẽ cười, nói khẽ:
- Cậu thua rồi nhé!
- Ừ, phải chịu thôi
- Tại sao nhỉ?
Nắng chiều dịu dần, còn mặt nhỏ vẫn nóng ran. Nam dịu dàng kéo nhỏ sát vào lòng thủ thỉ:
- Vì... anh yêu em, ngốc ạ!
4. Bức thư tình đầu tiên
Chào cậu!
Đêm nay là sinh nhật tớ thế mà cậu lại đang vi vu ở nhà đi chơi với lũ bạn, bỏ mặc tớ cô đơn một mình ở Sài Gòn. Rảnh quá không có gì làm, tiếc là lúc này cũng không có ai bên cạnh để nghe tớ nói chuyện nên tớ sẽ viết thư cho cậu, mong là khi đi chơi về cậu sẽ cảm thấy ấm áp và hạnh phúc khi đọc những dòng chữ này.
Cậu rất hay hỏi tớ những câu hỏi hóc búa như vì sao lại yêu cậu mà không phải là những cô gái xinh đẹp, thông minh, khéo léo. Nhiều khi nghĩ tớ cũng thấy đúng thật, tại sao tớ lại yêu cậu nhỉ? Gì chứ thói hư tật xấu của cậu thì tớ có viết thành tiểu thuyết cũng không hết.
Cậu rất hay giận dỗi và còn bướng bỉnh nữa, cậu chẳng bao giờ chịu nhận mình sai, trong một năm yêu nhau, tớ cũng không nhớ nổi cậu đã giận tớ bao nhiêu lần mà toàn vì mấy chuyện nhỏ xíu. Cậu á, học hành thì dở tệ, thi kì nào cũng chỉ mong cho qua chứ mơ gì tới điểm cao. Ấy vậy, mà từ khi yêu cậu tớ phải kiêm luôn nghề gia sư. Ngòai ra, cậu còn lười và hay ỷ lại nữa. Chẳng phải thế sao? Ăn xôi cũng phải đút, cậu lại không biết chạy xe máy báo hại tớ lúc nào cũng phải đưa cậu đi khắp mọi nơi cậu muốn, mỗi lần chở còn phải đội mũ bảo hiểm cho cậu. Cậu còn xấu tính ở khoản nói nhiều và không biết tự lo cho bản thân. Những khi trời lạnh nhắc cậu phải đeo găng tay cho ấm thì cậu lại bĩu bĩu cái môi ăn vạ bắt tớ phải tự mang cho cậu. Cậu lại rất dễ bị cảm mỗi khi trở gió, mà lại rất sợ uống thuốc và khám bác sĩ làm tớ lúc nào cũng phải dỗ dành cậu như em bé. Tớ từng nghĩ, tớ yêu cậu và tớ sẽ chăm sóc cho cậu thế nên cậu chẳng cần phải học cách chăm sóc bản thân. Nhưng tớ biết mình đã sai, khi một lần trông thấy cậu loay hoay không biết phải sát trùng vết thương thế nào, lúc đó tớ lo cho cậu lắm cậu biết không? Và tớ chợt nghĩ nếu một lúc nào đó cậu gặp chuyện mà tớ không kịp đến... tớ sợ, thật sự rất sợ. Vì thế tớ mới quyết định xa cậu một thời gian để cậu học cách tự lập. Cậu hay trách tớ không thương cậu, không thật lòng với cậu nên mới làm thế. Nhưng thật sự tớ chỉ muốn cậu biết cách chăm sóc bản thân khi không có tớ bên cạnh. Tớ mong khi cậu đọc xong bức thư này, cậu sẽ hiểu và không còn buồn tớ nữa. Ở bên cậu tớ toàn im lặng vì cái miệng của cậu có bao giờ ngừng nói đâu, hết trách con chó lại mắng con mèo. Mọi người ai cũng bảo tớ ít nói vậy mà từ khi yêu cậu tớ trở thành người lắm lời lúc nào chả biết, suốt ngày cứ phải nhắc nhở, lo lắng cho cậu từng chút một. Nhiều khi tớ tự hỏi liệu sức chịu đựng của mình kéo dài bao lâu nhỉ?
Đấy, cậu có tỉ tỉ tính xấu như vậy mà tại sao tớ vẫn yêu cậu nhỉ? Không tìm được lí do, thôi thì tớ tìm sự khác biệt giữa cậu với những người con gái khác vậy.
Cậu không chảnh, không thích trang điểm, không dùng hàng hiệu, không thích ăn quán sang trọng và không có những người bạn sành điệu. Tớ thích cái cách cậu cố gắng tập nấu những món ăn tớ thích mặc dù cậu rất vụng về, hay làm vỡ chén đĩa và còn hay bị đứt tay nữa. Tớ thích cái cách cậu chăm sóc đặc biệt cho tớ mỗi khi nhận ra mình sai vì đã làm tình làm tội tớ. Tớ thích cách thể hiện tình yêu của cậu, mỗi lần tớ làm gì cho cậu, cậu đều tặng tớ một nụ cười tươi rói, hôn vội lên má tớ rồi xấu hổ chạy đi mất, những lúc như vậy, tớ cảm thấy thật hạnh phúc đến nỗi dù cậu có muốn tớ làm bao nhiêu việc nữa tớ cũng sẵn sàng làm. Tớ còn thích cái cách cậu nắm tay tớ thật chặt vẻ hãnh diện khi chúng ta cùng đi ra phố. Tớ thích cái cách cậu cố gắng dành tất cả thời gian có thể cho tớ, luôn rất buồn khi không thể gặp tớ. Lần nào đưa cậu về nhà mắt cậu cũng ngấn nước, thút thít: "Không muốn xa anh đâu", tớ thật sự xúc động lắm lắm. Tất cả những gì cậu làm luôn cho tớ cảm thấy cậu thật gần, gần đến nỗi tớ không cần mở mắt cũng có thể cảm nhận được tình cảm chân thành cậu dành cho tớ...
Giờ thì tớ hiểu vì sao tớ nghiện cậu mất rồi là vì ngoài cậu ra, tớ có tìm khắp thế gian này cũng không có người cho tớ cảm giác yên bình và hạnh phúc đến vậy.
Sinh nhật năm nay hay những năm sau nữa, tớ sẽ không ước bất kì điều gì cho mình nữa mà tớ sẽ dành điều ước đó cho cậu, tình yêu của tớ ^^
Tớ chỉ mong cậu luôn vui vẻ, khỏe mạnh và trưởng thành hơn, để cậu luôn kiên định với sự lưa chọn của mình là tớ. Mong rằng cậu sẽ mãi giữ được những điều mà tớ yêu nhất, đó là sự giản dị, chân thành và vô tư.
Có thể những điều tớ kể trên sẽ khiến cậu bực tức hay xấu hổ, nhuung tớ thực sự chỉ muốn nói một điều: Tớ yêu cậu và cám ơn cậu, món quà sinh nhật ý nghĩa nhất của tớ!



Read more

Select Category